Truyện ma ngôn tình hẹn anh lúc nửa đêm

     
Rồi có rất nhiều chuyện xẩy ra giữa tôi cùng anh. Hôm đó, tôi vô tình mang lại nhà anh ban đêm, vị đi dự hội sinh nhật của bạn về ngang sát đó.

Bạn đang xem: Truyện ma ngôn tình hẹn anh lúc nửa đêm


Ảnh minh họa

Từ tấm cửa ngõ kính mặt ngoài, tôi vô tình nhận thấy hiện thân thiệt của anh, do đột nhiên biến vào ban đêm, anh hiện là một trong những nhân vật ở thế giới khác với khuôn mặt nhìn ngang rùng rợ. Anh rú lên từng tiếng rú dài như tất cả sự gian khổ pha lẫn ghê rợn, không còn hình hình ảnh là một nam nhi trai nhưng tôi yêu, cứ rứa tôi đứng như chôn chân xuống đất, ko tài nào bước tiến được, nỗi sốt ruột tái người, trời lạnh bên ngoài mà tôi toát các giọt mồ hôi lạnh. Mồm tôi la ú ớ không ra tiếng, môi tôi mấp lắp thêm không ra lời, rồi tôi không hề biết gì nữa...

Khi tĩnh lại, tôi thấy bản thân đang cụ trên ghế sofa công ty anh, anh ngồi bên cạnh lo lắng. Nhì tay anh ấp lấy đôi tay lạnh cóng của tôi, hồi ức lại những chuyện, tôi chỉ chú ý anh rồi khóc, nước mắt cứ núm tuôn rơi, nỗi đau như gồm ai chui vào tim gan một nhác dao. Anh luôn luôn miệng nói xin lỗi đã giấu tôi về thực trạng của phiên bản thân, anh chẳng thể lấy tôi có tác dụng vợ, anh mong muốn kiếp này ngừng lời nguyền rủa quyết liệt của cái họ. Anh đã không can đảm, đã không thành thiệt với tình yêu, bởi anh thừa yêu tôi. Nói ra hại mất tôi, cũng chính vì thế anh giữ gìn đến tuyệt đối, chỉ cho với nhau qua nụ hôn. Dẫu vậy tôi nói, cậu tôi đã đoán như thế. Bây giờ tôi yêu cầu tin...

Tôi không đủ can đảm nói với anh những quan tâm đến đang ra mắt trong đầu mình. Lúc 1 ai đó ai oán phiền, hãy tìm về một trái tim bi thiết phiền hơn sẽ được an ủi, rằng mình không phải là người vô vọng nhất. Tuy thế ở đây, cả tôi cùng anh đều rất tuyệt vọng. Tôi biết mình thiết yếu trốn chạy mãi cùng tôi yêu cầu tìm câu trả lời từ anh. Nếu không tồn tại câu trả lời, tôi đã tìm giải pháp thoát thoát khỏi cái bóng tối chằn chịt, đang bao phủ hết nẻo đường phía trước.

Cuộc sống bao gồm nẻo con đường rất tình cờ, còn nếu như không chịu bước tới, làm thế nào biết bản thân còn những tuyến đường khác để đi. Biết thế, tuy thế tôi hoàn toàn thất bại, bởi vì mọi nẻo mặt đường được bịt kín do anh mong dừng lại. Tạm dừng để xong lời nguyền u về tối của mẫu họ, anh xin lỗi đã làm tổn mến tôi, đó là vấn đề anh đau buồn nhất.

Xem thêm: Tất Tần Tật Cách Chụp Ảnh Màn Hình Samsung J7 Prime, Chia Sẻ Cách Chụp Ảnh Màn Hình Samsung J7 Prime

Tôi ra về với chổ chính giữa trạng trống không, ko biết làm thế nào mình có thể lái xe pháo về được đến nhà. Mưa rơi tầm tã, cả tp như u sầu vì chưng sự tĩnh mịch cô liêu, thân chiều đông băng giá tháng cuối năm. Tất yêu lái xe tiếp được nữa, tôi cho xe rẽ vào nhỏ đường nhỏ gần nhà. Đậu xe mặt đường, tôi bước ra khỏi xe mặc mang lại giọt mưa mùa đông rơi ướt cả người, cả mái tóc cũng đẫm nước mưa, khuôn mặt tôi thì lẫn lộn cả nước mưa với nước mắt, thân thể tôi run lên vì lạnh bên ngoài lẫn cái lạnh lẽo từ sâu thẳm bên trong.

Một vài ngày tiếp theo đó, bọn chúng tôi chạm mặt nhau, có tác dụng sao hoàn toàn có thể quên được anh đây. Nhưng mà làm sao có thể đến được với nhau, bởi hai thể chất của shop chúng tôi khác xa, một fan sống ban ngày, một kẻ sinh sống về đêm. Một fan ở thể đồ gia dụng chất, một kẻ thân xác và linh hồn chỉ sinh sống thể khí. Anh phân tích về bản thân và mái ấm gia đình cho tôi biết, anh có cuộc sống ban ngày là bé người, còn về tối anh hiện nay thân là 1 trong những người dị dạng, anh chỉ quanh quẩn quanh trong nhà và không sợ gì ai cả. Rồi anh dẫn tôi đi qua những phòng ở trong nhà anh, địa điểm mà từ lâu anh không cho tôi vào, nói là đã hết chìa khóa. Nhìn ngôi nhà đầy u ám lạnh lẽo, với rất nhiều hình anh treo trên tường ẩn hiện chất của ma quái, với khuôn mặt và đôi mắt rất vô hồn xa xăm, giá lẽo. Tôi gắng trấn tĩnh, nhưng lại thật sự thừa choáng, choáng do nỗi đau mất anh...


Rồi cửa hàng chúng tôi thực sự chia tay nhau, tôi đem nỗi đau về với cõi lòng, u ám quá, đau khổ quá. Tôi xin nghỉ ngơi việc, vào tu viện, chưa phải là tìm quên, cơ mà là để cầu nguyện cho anh, thoát vòng khổ ải kiếp đày đọa của lời nguyền. Mấy năm sau tôi quay lại ngôi đơn vị xưa của anh, giờ vẫn hoang tàn, cỏ mọc cao siêu thước, lối đi vào mờ mịt rêu phong. Khu vực tay thay cửa chổ để chìa khóa vào nhà, tôi nhận ra phong thư anh để lại cho tôi, giờ đã úa color thời gian, rubi vọt như tình thân của bọn chúng tôi. Tôi giơ tay ra lấy, nhưng đã không cầm được vì nó cũng mục nát như cuộc tình của chúng tôi, chỉ từ lại trên ta vài mẩu giấy vụn nát, chỗ đó có cây thánh giá bán anh thường đeo vị trí cổ, nhằm trấn át nhưng đêm bị biến thành dị dạng cùng với lời nguyền...

Thời máu tháng Mười nhì trời rét vô cùng, để bàn tay lên khung cửa kính xe, tôi cảm giác được sự buốt giá bán thấm vào domain authority thịt. Mặc áo khoác, hai bố lớp áo dày bên trong, buộc một chiếc khăn choàng cổ bằng len, tôi sẽ đan cho anh và tôi một cặp giống nhau. Tôi tránh khỏi nhà của anh, lái xe vòng xung quanh suốt một quãng đường im thin thít với rùng cây cỏ mướt - hồi kia tôi tuyệt hỏi anh, sao phải lựa chọn một single house xa tít thành phố thế này, vừa hoang vắng vừa kinh rợn trên con đường đi vào. Ngồi trên xe, lướt qua những bé đường bé dại hẹp eo hẹp và chật trở về thành phố.Tôi ngừng xe cùng đậu vào trong 1 chỗ tại downtown, để nhìn lại địa điểm kỷ niệm của công ty chúng tôi mỗi lúc từ bên ra phố.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, tôi sẽ và đang sống với phần đa tháng ngày không có anh. Xong những nụ hôn si thắm thiết. Những khi tìm chạm chán nhau nhanh nhảu với các chiếc ôm siết chặt, nồng nàn ấm cúng da thịt. Hồ hết khi xa nhau chừng rồi lại tìm về bên cạnh nhau vày thương nhớ. Ngày xưa, vì chưng đã quen nhìn thấy nhau, chuyện trò cùng nhau qua điện thoại, gặp mặt nhau hai ngày nghĩ cuối tuần. Phần lớn thứ đó đang trở thành thói quen thuộc của hai chúng tôi, với khi thói quen ko được lập lại, tôi thấy nó trống vắng vô bờ. Khi cô đơn tột cùng lại đến, thì cuộc sống hoen úa biết bao nhiêu. Bắt đầu hôm nào, hai công ty chúng tôi cười đó, rồi hôm nay khóc đó, phần lớn thứ tưởng đã vĩnh cữu nhưng không hề tồn tại. đông đảo thứ bây giờ chỉ tương tự như những nhỏ sóng hải dương xô vào bờ, tan vỡ vụn, tan ra thành bọt bong bóng biển… tôi, anh, ngày xưa, chỉ còn lại là bọt biển mà thôi.