Truyện cực ngắn về ngày 20-11

     
Nhân Ngày đơn vị Giáo việt nam (20-11) xin reviews Chùm 8câu truyện cực ngắnvề Thầy - Trò ở trường kiến Trúc, khoảng trong năm 60-70, cụ kỷ trước.

Bạn đang xem: Truyện cực ngắn về ngày 20-11


Có đa số chúng ta bè, dù không hẳn dân kiến-trúc, tuy nhiên đã thân tình,xin mời thuộc đọc, cũng chính là dịp biết thêm Thầy Trò con kiến Trúctụi tui!

(Có vài bài đã đăng, ni tập thích hợp lại (bài 1, 2);... Vài bài bác khác được trình diễn theo văn phongmới (bài 3-8)).


*

THẦY TRÒ (1)
quang quẻ Nguyễn (KT66)

Thầy dạy môn hình học tập họa hình, thầy đã già lắm, tín đồ mập mạp, phúc hậu, rộng rãi, hết sức thương học trò. Kỳ thi cuối năm, thi vấn đáp, trò ngồi từ dãy ghế thứ ba, các ghế đầu giành riêng cho những đứa bắt thăm đề xong xuôi ngồi chuẩn bị, từng đứa lên có tác dụng bài trả lời trên bảng, mà có sẵn sàng gì đâu, con quay lên cù xuống , ra dấu, rồi hóng đám bên dưới calque bài xích trong sách ném lên… thong dong lên bảng, thong dong vẽ bài, … Thầy tiếp cận đi lui, lẹo tay sau đít, đến sau sườn lưng từng đứa đứng ngó có tác dụng bài, thầy thấy đứa nào cũng dấm dúi bùa, không tuyệt biết thầy sau sống lưng … Đột ngột thầy thò tay chộp bùa một đứa, cả đám học tập trò hồi họp, còn thằng kia hoảng quá ! nhưng : - mặt phẳng này yêu cầu nằm phía bên trên chớ ! Vẽ lại !. Thầy xoay tờ bùa 180◦ rồi trả lại, chắp tay sau đít, thản nhiên tiếp tục bước qua thằng khác.

Thầy cực kỳ thương học tập trò, thầy không thích học trò thi rớt, yêu cầu đi quân dịch. Học trò cũng biết, lợi dụng thầy, ko thèm học !

THẦY TRÒ (2) quang Nguyễn (KT66)

Ở trường, cuối năm, môn khoa học nào thì cũng thi hai kỳ, kỳ nhì là để vớt số đông đứa rớt kỳ một. Ở một lần thi kỳ hai, thi vấn đáp, buổi chiều, đã được gần hết giờ, chống thi chỉ với lèo tèo vài đứa.

Thầy : - Thằng Đ đâu rồi mấy đứa ? Một dịp lâu, chỉ với vài đứa chưa lên thi.

Thầy : - Thằng Đ đâu rồi mấy đứa ? tất cả trò như thế nào thi dứt chạy kiếm nó kêu nó vô thi ! tuy thế thằng học trò sau cuối đã thi dứt mà vẫn ko thấy Đ đâu ! lúc đó thằng học tập trò sau cùng mới dám ngần ngại nói : - Dạ nó vẫn ở Vũng Tàu chưa về !

Thầy : - Một đứa chạy ra kêu nó về thi. Thầy chờ nó hai ngày thôi.

Rồi thầy cách ra cửa. Hai ngày sau, thầy điện thoại tư vấn thằng ngày hôm trước tới, nói : - bé chạy ra Vũng Tàu nói thằng Đ ngoài về. Thầy không đợi được. Đã cho hạn thầy buộc phải nộp bảng điểm ! Thầy vớt mang đến nó đậu rồi !

Thầy siêu thương học trò, thầy không muốn học trò thi rớt, phải đi quân dịch. Học tập trò cũng biết, “pha” thầy luôn, nghịch là thiết yếu !


*

THẦY TRÒ (3) : cùng với Thầy BẠCH dạy dỗ Toán Nguyễn Đình Cung (KT58)

Ở trên bảng đen thì Thầy đã thao thao vừa giảng vừa tiến hành những mặt hàng chữ và số lượng của bài xích toán, ở dưới thì có khoảng gần chục dòng đầu, đứa thì ham nói chuyện không thèm nghe, đứa thì ù-ù cạc-cạc mắt nhìn Thầy mà trọng điểm trí đang nơi đâu đâu... Thiên nhiên Thầy ngưng bặt không nói nữa.

Thầy vừa thốt mấy tiếng "ủa... ủa..." vừa lùi lại chú ý vào những con số trên bảng vừa nói "sai rồi ... Không đúng rồi" có tác dụng cả bầy chúng tôi cùng lặng ngắt chú mục nhìn lên Thầy.

Thầy loay hoay hòn đảo qua chú ý lại mấy hàng chữ số mà không tìm thấy địa điểm sai, miệng nói"bí tè ! túng đái !" Tôi vô tình nhìn lại nhị hàng trên so với sản phẩm cuối cùng, đứng dậy: "Thưa Thầy, Thầy rước trên lấy xuống thiếu hụt một chữ !" rồi chỉ khu vực viết thiếu. Thầy la lên "đúng rồi" xong xuôi thêm vào số lượng thiếu và liên tiếp bài giảng.

Không biết đứa như thế nào nói bé dại nhỏ mà lại lại vang lên rõ-ràng: "Thầy tiểu được rồi, tụi bây ơi !" Thầy quay lại cười, nạt: "Chép bài bác đi !".

THẦY TRÒ (4) : cùng với Thầy PINEAU dạy dỗ môn "Histoire de l"Architecture" : Nguyễn Đình Cung (KT58)

Bạn Cổ-Văn Hậu cùng tôi new được quân-trường Thủ-Đức thả sau này hơn mon "một nhị - một hai" dựa vào được trường can thiệp cho được hoãn nhập ngũ đến khoá sau, để về thi, vừa lúc chỉ còn đúng nửa tháng cho các môn lý thuyết. Tôi cuống cuồng phải vừa mượn cours, tìm kiếm tài liệu còn thiếu, vừa cần hoàn tất nộp croquis một vài môn định hướng cho kỳ vấn đáp, vừa làm bài xích construction của Thầy TRẦN VĂN TẢI mang đến hạn yêu cầu nộp, với hằm-bà-lằng những thứ lặt-vặt khác,... Cuối cùng, mọi vấn đề cũng trợ thời ổn, sau nhiều đêm thiếu ngủ.

Ngày thi vấn-đáp môn Histoire de l"Architecture của Thầy PINEAU. Đây là môn tôi xấu hổ nhất, cho rằng không quan lại trọng, lại "xếp cây viết nghiên" vứt hết thời quân-trường. Tôi mượn notes của người sử dụng Nguyễn-Hữu Sơn, vội-vội vàng-vàng liếc qua như "cưỡi ngựa xem hoa". đánh trước học Lycée Yersin Dalat, có quyển notes rất đầy đủ.

Vào thi, Thầy PINEAU hỏi tôi về Jardins Francais. Chó ngáp nên ruồi, khi ngồi chờ đến phiên, tôi đổi qua mấy bài bác trong notes, thiên nhiên đọc bài bác này. Tôi như mở cờ trong bụng, trả bài bác khá suôn sẻ. Thầy chỉ ngắt lời hỏi thêm vài chỗ nên thiết. Không nói hết, Thầy PINEAU phán: "Bon, merci, au suivant !".

Mấy ngày sau, kết quả, Thầy PINEAU mang đến tôi... Médaille ! Đây là một Médaille hiếm hoi của môn này. Nhớ nhị câu thơ của Vũ Đình Liên (Ông Đồ Già) :

... "Những bạn muôn năm cũ,Hồn sinh hoạt đâu hiện giờ ?"...

Mà thấy nhớ các Thầy chi lạ !


*

THẦY TRÒ (5) : Đỗ Xuân Đạm (KT66)

Chuyện thứ hai của QuangNg kể, nếu như là về kỳ thi môn hình thức nhà phố của thầy Nguyễn Hữu Thiện thời thằng Đ. Sẽ là tui, tui không đọc thông tin nên phân vân ngày thi, cảm ơn bạn nào đã sáng tác ra nguyên nhân "nó đã ở Vũng Tàu".

Khi tui gặp mặt thầy xin thi, thầy rất khó khăn xử vì tại sao không đọc thông báo của tui không chínhđáng, không biết giải quyết ra sao thời tất cả một bạn từ quân ngôi trường có giấy tờ về thi, dẫu vậy đi trể nhầm ngày,

Thầy hoan hỉ cằm tấm giấy tờ lên chạm mặt Khoa Trưởng nhằm xin mở kỳ thi sệt biệt, tui được thi ké.

Thầy ra nhị câu hỏi: Hai đơn vị A cùng B có tường chung:

1- Khi công ty A sửa tường chung nhà B tất cả phải chia tầm giá tổn không? 2- Cây nhãn bên A vươn cành qua đơn vị B, cành đó bao gồm trái ai hưởng?

Tui vấn đáp gọn lỏn: 1- chi tiêu sửa chữa phân tách đôi. 2- đơn vị B hưởng.

Thầy xem hoàn thành nói "Đậu rồi" nhưng lại hỏi thêm tại sao nhà B tận hưởng trái?

- Dạ, trên cành đó nằm trong không gian nhà B.

- không nên bét, tại sao là vị nhà B bắt buộc quét lá rụng, phát âm chưa...

- Dạ, cảm ơn thầy.

THẦY TRÒ (6) : Cũng xin góp một chuyện rất ngắn Châu Đắc Chấn (KT72)

Hôm này cũng giờ Thầy Bạch, dịp nghĩ giữa giờ... Dạo bước đó, trường sẽ treo giải vẽ logo của trường con kiến trúc. Mới vừa tất cả kết quả, anh Võ Thành Lân giành giải (bàn tay cố gắng ê ke), trong khi nghĩ giữa giờ đồng đội bàn tán về ý nghĩa sâu sắc logo, nhiều phần là khen hay. Thời gian đó thầy Bạch cũng đứng chung, có các bạn hỏi ý kiến Thầy, thầy im thinh một thời điểm rồi cười... "... Mấy anh vẽ tục tĩu quá... Mấy anh ơi!..." chúng ta cười cái rần...

THẦY TRÒ (7) : THẦY mang lại EM XIN LỖI Đỗ tương khắc Quang (KT77)

Ngày ấy nặng nề khăn, ngán chường, bụng đói. Chiến tranh đến sát lắm. Không gian đặc quánh. Nghèo bó cái eo, bó cả học lẫn mơ mộng vẽ vời thiết bị án. Học tập chỉ ứng phó là chính... Đang ngán học, ta nghĩ mang đến kẻ không giống thì ít, search vui chọc phá thì nhiều... Thầy cô ta có... Chừa đâu ! Thầy dạy dòng môn hẻo nhất: Nga Văn. Thầy với hai con mắt nhìn bi hùng xa vắng. Bằng hữu thứ ba đàn tụi tui, ngang ngửa quỷ ma, lôi Thầy ra hành hạ. Thầy cho lúc đề nghị nói: Thầy cũng muốn đâu, hồi trước Thầy thanh lịch Tiệp học tập Cơ khí, chạm lúc cơn bão chính trị, Thầy dạt qua Nga học... Văn. Thầy học tập ở Nga tư năm rồi về nước. Họ nói Thầy sẽ học bên Nga tương đối lâu, đề nghị để Thầy... Dạy dỗ Nga Văn là... Chuẩn. Hơn 30 năm, học hành làm chuyên môn ở Mỹ.

Kinh tế suy thoái, bất động sản Mỹ rớt te tua. Thất nghiệp, bảo về quê, mình dạy... Anh Văn, ... Thấy các giọt mồ hôi vã ra bên trên trán. Chú ý gương sáng ngày hôm nay thấy đôi mắt mình nhìn quen quen... Vâng, đôi mắt Thầy ngày ấy... Ôi chao, Thầy mang đến em xin lỗi !

THẦY TRÒ (8) : CHUYỆN NHỎ è Văn Tý (KT64)

Ngày tôi bắt đầu vào trường chạm mặt ngay Thầy Thâng dạy giờ đầu tiên.

Cuối tiếng Thầy bảo : - các em search trường khác nhưng học. Nếu tìm không được mới trở lại đây. Tôi rất ngỡ ngàng thiếu hiểu biết Thầy nói vậy gồm ý gì ! Tôi xuống Họa Thất lần đầu, bắt đầu hiểu ra : chạm chán ngay một ông già đang trườn trên bảng vẽ lớn ầm, sát bên là một cô bé khoản độ 14-15, đang làm cho nègre.

Thấy ông là SV già, tôi hỏi : - Thưa bác, bác bỏ vào học tập năm nào ? Ông ta quan sát cô bé gái, nói : khi con nhỏ xíu này chưa sanh ! hiện thời nghĩ lại mà vẫn còn ớn trường bản thân !

Chuyên đề "TRUYỆN CỰC NGẮN THẦY-TRÒ KIẾN TRÚC":


Ngày 20/11, cùng đọc rất nhiều truyện ngắn về tình cảm thầy trò hay với xúc rượu cồn nhất. đa số câu chuyện không chỉ có là món quà niềm tin gửi cho thầy cô nhân dịp Nhà giáo việt nam mà còn khiến cho mọi người hiểu hơn về cảm tình thầy trò thiêng liêng, cao quí.

Món vàng ngày 20/11 có thể là một bó hoa tươi thắm, một lời chúc chân thành, dẫu vậy cũng hoàn toàn có thể là một mẩu chuyện về cảm xúc thầy trò hay cùng ý nghĩa. Sau đấy là tổng vừa lòng truyện ngắn về thầy cô hay và chân thành và ý nghĩa nhất, chúng ta cũng có thể tìm đọc vào trong ngày 20/11.


*

(Ảnh: SGGP)

Người thầy và số đông tờ tiền cũ

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ rất lâu chẳng tất cả mấy ai dám nghĩ mang lại chuyện cho bé vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vị quá nghèo, phần là do nghĩ đến đk của con mình “làm sao mà lại chọi với những người ta”!… Thầy là fan duy độc nhất ủng hộ nó, mang lại nó lòng tin rằng “mình gồm thể”.


Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu băn khoăn lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm ngàn thứ chi phí như bầy ong vo ve trong đầu nó.

Rồi thầy mang lại mang cho nó một lô sách, vở nhưng nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ thời gian nào khó khăn nhất bắt đầu được mở ra. Nó dường như không “cảnh giác” thừa.

Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một trong những xấp rất nhiều tờ chi phí 10.000 đồng bọc trong nhị lớp nilon cũ kỹ, đều tờ chi phí được vuốt phẳng phiu đa số đã nhàu nát cơ mà nó có niềm tin rằng thầy đang để dành từ tương đối lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mân mê các đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không ai để khóc.

Đã nhị năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên tp sài thành thăm nó, dúi vào tay nó phần lớn đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy gửi công tác. Nhì năm, thỉnh thoảng nó vẫn dìm được gần như đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào đều lúc tưởng như nó bế tắc nhất!). Nhì năm, nó vẫn chưa một lần trở lại thăm thầy.

Trưa, mới đến lớp về, người mẹ điện lên báo: “Thầy H. Mất rồi!”. Nó chỉ gắn bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi bà mẹ cũng nghèn nghẹn sinh sống đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không có ai biết. Ngày gửi thầy vào viện, bác sĩ chụp hình bắt đầu biết thầy vẫn hư hết lục tủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.

Nó bỏ hết đa số sự leo lên xe đò. Trong sự nắng nóng ban trưa hầm hập cùng với cơn say xe mệt mỏi mỏi, nó thấy thầy hiền từ đến mặt nó, dúi vào đôi tay oi bức của nó hầu hết tờ 10.000 đồng che lánh…

Đến hiện nay nó mới xem xét thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khôn khéo ngày xưa đang gân guốc lên nhiều lắm… Nó bỗng dưng tỉnh, nước đôi mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… Sao không đợi con về?”.

Vì nó cứ đinh ninh: nếu như đổi đông đảo đồng 10.000 cơ thành thuốc, thầy đang sống cho đến khi nó kịp trở về…


*

(Ảnh: PLXH)

Bài học tập làm fan từ thầy giáo dạy Sử

Sau ba năm tôi mới bao gồm dịp trở lại trường cũ. Những thứ không đổi khác nhiều, sân trường vẫn rợp láng cây, các chiếc ghế đá vẫn còn ở đó, trầm mặc cùng nhẫn nhịn. Giờ cô giảng đều đều trên lớp và ánh nhìn ngây thơ của đám trẻ học tập trò khiến tôi ghi nhớ lại hầu như kỷ niệm thời cắp sách.

Tiếng trống trường sẽ điểm, giờ đồng hồ ra nghịch đến. Tôi lại thấy bóng dáng của cô từ vào lớp. Vẫn dáng vẻ hình thời trước khi gieo mầm bé chữ cho cái đó tôi. Cô vẫn tận tụy đến lớp, vẫn chèo chống những chiến thuyền mơ ước của các cậu học tập trò nhỏ chúng tôi đến bến bờ hạnh phúc.

Giọng cô dìu dịu phân tích cho học sinh chúng tôi những sự kiện lịch sử đáng nhớ, những thắng lợi vang dội của quân ta khắp những chiến trường. Chốc chốc cô hoàn thành giảng và chú ý đám học tập trò vẫn tròn đôi mắt suy ngẫm. Thiết yếu cô cũng ko thể phân biệt được đa số thế hệ học tập trò đó còn nhớ mãi công ơn của cô tự ngày nào.

Cô về ngôi trường tôi từ lúc trường chỉ tất cả mái lá đối chọi sơ. Ngày mưa cũng như ngày nắng, cô vẫn đạp cái xe Thống duy nhất đã bạc màu đến lớp. Có lần mọi hôm trời mưa bão rất to cơ mà cô vẫn nạm đạp rộng chục cây số đi học vì sợ học viên phải chờ.

Xem thêm: Stt Hối Hận Của Dân Chơi, Đá Xoáy Cuộc Đời Cực Chất, Stt Nuối Tiếc

Có khi nước ngập thừa bánh xe mà lại cô vẫn cách tiếp, tới trường thì cả thầy cả trò phần nhiều ướt hết. Phòng học dột nát cần yếu theo học. Những khi mưa gió bởi thế cô lại nhớ về vùng quê Bình Lục, nơi người ta vẫn “cưỡi trâu đi họp huyện” cô lại thấy xót thương.

Cô thường đề cập cho cửa hàng chúng tôi nghe không ít về miền quê và mái ấm gia đình cô. Miền quê chiêm trũng, ngập quanh năm những gồm nghị lực phi thường.

Giờ đây khi hồ hết thứ đã được cầm cố mới, cô vẫn ngày ngày cho lớp. Là một giáo viên dạy dỗ sử đề nghị tính cô cực kỳ nghiêm khắc. Cô luôn luôn dạy công ty chúng tôi phải biết tự tìm mọi cách vươn lên.

Cô thường xuyên bảo, lịch sử vẻ vang là cái gốc rễ của một giang sơn dân tộc, khi các em phát âm sử cũng hiểu truyền thống lịch sử quý báu của ông phụ vương ta, biết nhưng học hỏi, biết mà phát huy những truyền thống lâu đời quý báu đó.

Theo lời dạy dỗ đó, mỗi nỗ lực hệ học sinh cửa hàng chúng tôi đều cố gắng trở thành một học viên ngoan trong đôi mắt cô. Đã 27 năm trôi qua cùng với bao núm hệ học trò cho và đi khỏi ngôi trường này, nhưng mà hình láng cô từng ngày lên lớp thì vẫn vậy.


(Ảnh: Dân trí)

Những học tập trò đầu tiên của cô nay đã đầu hai vật dụng tóc cũng không vấn đề gì quên được đa số lời dạy, những kỹ năng mà cô vẫn truyền đạt. Cô luôn luôn dạy cách làm thế nào để hiểu với nhớ về một sự kiện lịch sử lâu nhất. “Chỉ khi các em hiểu rõ nguyên nhân tại sao và giải thích được mọi sự kiện, các mối ràng buộc kia thì em mới hoàn toàn có thể làm xuất sắc một bài lịch sử”.

Tôi còn nhớ đáng nhớ về cô lúc còn đang học tập phổ thông. Là một học viên chuyên văn nên tôi rất thích đều môn xã hội, nhất là tìm phát âm những kiến thức lịch sử.

Khi còn học ở trung học các đại lý tôi đã có được nghe những thông tin về cô với cách thức dạy hay, là một giáo viên giỏi ở trường. Cùng khi theo học cô tôi đích thực bị thuyết phục vày cách giảng dạy ân nên và chu đáo.

Trong hồ hết giờ giảng, cô nhấn mạnh tới các sự kiện cốt tử nhất, tất cả tính quyết định đến giai đoạn lịch sử hào hùng đang nghiên cứu. Cô hay dặn bọn chúng tôi: “muốn học tập được lịch sử vẻ vang thì cần phải biết hệ thống con kiến thức, nắm gọn vấn đề lại rồi triển khai thật bé dại ra. Do đó vừa nhớ thọ lại không bị mất ý”.

Theo lời khuyên nhủ của cô, mỗi công ty chúng tôi đều nhớ rất rõ ràng những vấn đề lịch sử vẻ vang và không còn bỏ sót 1 chút nào khi làm bài kiểm tra. Không những cho shop chúng tôi những bài học lịch sử dân tộc mà cô còn dậy bí quyết đối nhân xử thay ở đời.

Cô cho mỗi chúng tôi biết gắng nào là cuộc sống thực tại, nó ko màu hồng cũng ko trải thảm đỏ nhưng mỗi trái tim non nớt shop chúng tôi vẫn hoài tưởng. Cô vẫn ví, cuộc sống như một trận chiến đấu chính bạn dạng thân bản thân vậy.

Nếu bền chí thì họ vẫn không khi nào gục ngã, nhưng chỉ việc sơ sảy họ rất có thể đánh đổi cả cuộc đời. Tôi mơ hồ nước hiểu những gì cô nói, nhưng mang đến giờ thì đó lại là bài học kinh nghiệm đáng giá bán theo mãi cuộc sống tôi.

Mỗi 1 năm trôi qua cô đón một nỗ lực hệ học tập trò tìm về những điều mớ lạ và độc đáo trong trang sách định kỳ sử. Nhưng mà cũng là thời gian cô tiễn thay hệ học tập trò của bản thân mình đi. 40 năm như vậy, sau 27 năm nhưng mà “tay lái” của cô vẫn vững mái chèo.

Cô không thể đạp xe tới trường như thời trước nữa, cô không hề giảng bài xích khi lớp ngập mưa, nhưng phần nhiều tiếng giảng của cô ấy vẫn trong trẻo với dịu hiền. Nó vẫn từng ngày dẫn dắt các thế hệ học tập trò như shop chúng tôi tìm mang lại được phần đa chân trời mới.


Cô trang bị cho từng chúng tôi rất đầy đủ hành trang tri thức và vốn sống của cô để chúng tôi không còn không quen và kinh ngạc khi bước chân vào đời.

Những đồng nghiệp của cô vẫn nghĩ về sao cô tận trung khu với học tập trò mang đến vậy. Cô mỉm cười nhẹ cùng nói: “Nó sẽ theo mẫu nghiệp mất rồi, thiếu học viên như thiếu thủ túc vậy. Không sao chịu được”.

Có lẽ nhờ vào cô mà những bài bác giảng lịch sử dân tộc vẫn ngấm nhuần vào tôi. Mỗi lúc tiếp cận một sự khiếu nại tôi luôn luôn nhớ tìm kỹ về nguyên nhân của nó.

Hiểu nghề để gia công nghề như cô vẫn dặn bọn chúng tôi. đã mãi nhớ phần đông kỷ niệm về cô, lưu niệm về thời học trò với những bài giảng quý báu mà cô đã trao khuyến mãi cho mỗi bọn chúng em. Bọn chúng em sẽ luôn trân trọng nó như món quà quý giá nhất của cuộc đời.


(Ảnh: Dân trí)

Người thầy năm xưa

Tôi hiện ra ở nông thôn nhỏ. Ngôi trường tè học của tôi cũng là trường làng nhỏ bé lắm. Ngồi ngôi trường ấy ngày ngày chào đón các em học viên nghèo tay lấm chân trần. Vâng, ngôi trường tôi nghèo lắm. Nhưng ở vị trí đó tôi vẫn tìm thấy nhiều niềm vui và hồ hết kỉ niệm về bạn thầy đon đả với lòng hàm ơn sâu sắc.

Đã rộng 10 năm nhưng lại hình hình ảnh và khẩu ca của thầy vẫn luôn hằn sâu trong cam kết ức tôi. Đó là năm học tập lớp 5, tôi được gửi sang học lớp mới. Ngày đầu tới trường tôi đứng rụt rè ở cửa lớp vì e hại thầy, các bạn không quen. Thầy nhận thấy tôi và hỏi han ân cần. Nhìn ánh mắt trìu quí và cầm cố bàn tay êm ấm của thầy, tôi bước vào phần trong sự yên vai trung phong lạ thường.

Từ lần đầu được chạm chán thầy rồi được thầy dạy dỗ dỗ, tôi càng hiểu với thấy thương yêu thầy các hơn. Với thầy, tôi có thể diễn đạt bằng nhị từ “yêu thương” và “tận tụy”. Thầy tận tụy trong từng bài giảng, từng ngày đến lớp. Cả những ngày giá lạnh hay phần nhiều ngày mưa, thầy đều tới trường để sở hữu cho shop chúng tôi nhiều điều bắt đầu lạ.

Tôi nhớ cho mùa nước nổi, khắp mặt đường xá, trường học những đầy nước. Cố mà thầy trò chúng tôi vẫn tới trường đều đặn, học bì bõm trong nước cố kỉnh mà vui mang lại lạ. Những bài giảng của thầy dường như “đánh thắng” cả mùa nước lũ. Khi không đến lớp, thầy lặn lội cho nhà các học viên để tìm hiểu hoàn cảnh gia đình và chế tạo điều kiện giỏi hơn để công ty chúng tôi yên chổ chính giữa ngày nhì buổi mang lại trường. Thầy tôi là như thế, thầy tận tụy cùng với nghề, yêu thương thương toàn bộ học sinh.

Tôi đã từng được mang đến chơi nhà thầy – một ngôi nhà mái lá 1-1 sơ tuy nhiên gọn gàng, sạch sẽ sẽ. Tòa nhà bé nhỏ dại ấy tiềm ẩn tấm lòng yêu thương thương bao la của thầy tôi. Hơn hết 1 tín đồ thầy dạy dỗ chữ, thầy còn dạy công ty chúng tôi biết bao điều trong cuộc sống. Thầy luôn luôn nhắc nhở công ty chúng tôi cố cầm cố học tập, không khuất phục loại nghèo.

Thầy vẫn tin rằng các học trò của thầy sẽ xây dựng một tương lai tươi tắn hơn. ý thức của thầy truyền sang ý thức của cửa hàng chúng tôi – hầu hết đứa học trò nghèo chan chứa bao nhiêu là mong mơ cùng hoài bão. Các lời dạy bảo của thầy đang theo tôi vào suốt đều tháng năm dài.

Riêng với tôi, tôi vẫn nhớ mãi hầu hết lần được thầy đưa tới trường. Tuyến đường đá mang đến trường vẫn thấm biết bao giọt mồ hôi của thầy tôi. Tôi ko có gì quên được hình hình ảnh thầy với chiếc xe đạp điện cũ kĩ cứ kêu “kót két” theo từng vòng quay. Chũm mà chỉ cần ngồi sau sườn lưng thầy, con đường dài ngoài ra ngắn lại; cái nắng nóng của buổi trưa nắng gắt bên cạnh đó cũng dễ chịu hẳn đi. Nhìn sống lưng thầy ẩm ướt mồi hôi nhưng miệng vẫn vui cười.

Ôi! Sao nhưng mà nhớ thầy cho thế! Trên con đường dài cùng với lắm gập ghềnh, thầy với tôi cùng nhau truyện trò nhiều điều thú vị. Ngẫu nhiên tôi cảm giác thầy thật gần gụi và thân mật như một người chúng ta lớn.

Có lần thầy hỏi tôi rằng: “Nếu chỉ được đi sang một lần trên tuyến đường đầy hoa dại, bé sẽ lựa chọn một bông hoa nào nhỏ cho là đẹp nhất?!”. Lúc bé thơ ấy tôi nào hiểu gần như gì thầy mong nói, chỉ khẻ cười cợt rồi lặng lặng. Rồi thầy bảo rằng “trên đường nhỏ đi sau này sẽ có không ít “bông hoa” như thế. Bé đừng đợi cần đi không còn quãng đường, hãy cố lấy cơ hội để con hoàn toàn có thể tiến xa hơn”. Và khi đó tôi bắt đầu hiểu điều thầy mong mỏi nói, lời nói của thầy đã khích lệ tôi đủ dũng cảm bước xa làng quê bé nhỏ tuổi để lên tp học xuất sắc hơn.

Đúng là thầy tôi, lời khuyên răn nhủ thật thanh thanh nhưng thâm thúy và làm bạn ta lặng lòng lắm. Đến hôm nay, tôi đột nhớ lại những câu chuyện của fan thầy năm xưa. Thầm cảm ơn thầy về hồ hết gì xuất sắc đẹp thầy đã giành riêng cho tôi. Đó là phần đông lời dạy dỗ quý báu động viên tôi một trong những tháng năm dài.

Gần 10 năm nay ít gồm dịp trở về viếng thăm thầy cũ. Ngôi trường làng thời xưa đã tàn phai không nhiều nhiều. Từng lần về viếng thăm lại thấy mái tóc thầy tôi bội nghĩa trắng nhiều hơn. Cơ mà dù thời gian có trôi qua bao nhiêu, tấm lòng thầy vẫn như thế, vẫn tận tụy cùng đầy yêu thương.

Đối với tôi, “người thầy năm xưa” là biểu tượng của một công ty giáo vn ưu tú. Ở thầy tôi là sự việc hy sinh cao siêu xuất phạt từ lòng yêu nghề, yêu thương trẻ. Đến hôm nay, trong thâm tâm tôi vẫn sống thọ kính trọng và hàm ân “người cô giáo năm xưa”.


Những bài thơ 20/11 ngắn tri ân thầy cô ngày đơn vị giáo vn

"Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay. Con thốt nhiên thấy tóc thầy bạc đãi trắng. Cứ từ nhủ rằng kia là bụi phấn. Cơ mà sao ...


Ngày 20/11 phải cho con khuyến mãi quà hay tặng kèm phong tị nạnh thầy cô?

Ngày 20/11 sắp đến, nhiều bố mẹ vẫn đang chống mặt nghĩ bộ quà tặng kèm theo quà gì mang lại thầy cô giáo của con. Nên khuyến mãi quà xuất xắc ...


Quà 20/11 cho cô giáo mần nin thiếu nhi

Một món xoàn 20/11 ý nghĩa sâu sắc cùng bó hoa tươi thắm với tấm thiệp dễ thương từ các bậc cha mẹ sẽ khiến ngày 20/11 ...


Thơ tốt về giáo viên khuyến mãi cô giáo thiếu nhi ngày 20/11

Những bài xích thơ tuyệt về gia sư ngắn gọn nhưng mà ý nghĩa, rất phù hợp với lứa tuổi thiếu nhi để đọc tặng ngay cô nhân ...


Lời chúc 20/11 chân thành và ý nghĩa và ấn tượng nhất dành khuyến mãi ngay cô giáo mầm non

Lời chúc 20/11 xuất xắc và ý nghĩa sẽ là món quà quý hiếm nhất so với các gia sư mầm non vào trong ngày Nhà giáo ...


Quà 20/11 chân thành và ý nghĩa dành tặng kèm thầy cô giáo nhân dịp Nhà giáo vn

Nếu nhiều người đang bí ý tưởng mua quà 20/11, những gợi nhắc quà tặng kèm 20/11 ý nghĩa dành tặng thầy giáo viên sau sẽ khiến cho ...

qqlive| j88