Có những ngày buồn như thế

     


Có những ngày chẳng muốn trốn một chỗchỉ muốn long dong để ngắm quan sát cái người, cái đời vội vã chen chúc nhau. Chứ chẳng muốn ủ dột sống thọ ô cửa kính. Muốn thấy dòng ồn ào của phố xá, dòng đẹp mỗi khi thành phố lên đèn, và ngắm chú ý bầu trời mỗi Lúc hoàng hôn rũ xuống, đẹp là thế mà lại trong trái tim lại chẳng có một chút ít an ninh. Rõ ràng nhiều người là thế, vậy mà lại vẫn thấy sao lại lạc lõng một cõi. Vậy là buồn. Có dịp buồn đến mức xem phim, đọc truyện, nghe nhạc cũng chẳng giải quyết nổi. Chỉ bao gồm nằm lâu năm rồi ngước mắt quan sát lên trần công ty rồi gặm nhấm hết nỗi buồn của bản thân.

Bạn đang xem: Có những ngày buồn như thế

Cũng có những ngày buồn đến mức chỉ thấy việc mở cửa cũng thấy cạnh tranh khăn. Có lần, về chống chẳng tra cứu thấy chiếc chìa khóa thế nhưng khóc. Vậy cơ mà tất cả những ngày buồn cũng chẳng thể rơi một giọt nước mắt như thế nào cả. Thế lại tra cứu bí quyết mạnh mẽ tiếp tục với nỗi buồn. Để nước mắt trôi ngược vào tyên ổn bởi vì sợ. Sợ nếu có chút ít yếu đuối thì sẽ bị nhấn chìm vào sâu thẳm của nỗi buồn. Ai trong bọn họ cũng co những lần buồn đến thuộc cực như thế, chỉ muốn tìm kiếm một chỗ khiến đôi chân mình đỡ mệt, con tim mình chẳng đau nữa.

Xem thêm: Máy Tính Không Lên Màn Hình Desktop Và Laptop Không Lên Màn Hình

Có lần tôi đã nghĩ liệu nếu bản thân đang chới với, mệt mỏi thì liệu tất cả ai đó dang đôi tay ra với ôm tôi vaog lòng xuất xắc không? Nhưng trong tương lai tôi mới biết rằng, Chẳng có một ai tất cả trách nát nhiệm trong nỗi buồn của mình. Thế là lại tiếp tục mạnh mẽ, tiếp tục một mình chống đỡ với loại buồn nhiều năm đến vô hạn. Cũng bao gồm những lần buồn chẳng biết bám víu vào ai. Xung quanh cụ thể là cũng không phải không một ai. Nhưng tuyệt nhiên bản thân dịp đó chỉ muốn một mình. Chỉ một bản thân mà lại thôi. Những dịp buồn như thế, cách tôi làm để chống đỡ lại nó là nằm ườn ra chiếc giường nhiệt liệt. Không cần biết là ngủ xuất xắc là nằm chú ý lên trần đơn vị nhưng lúc đó trong đầu sẽ chẳng biết mình nghĩ gì, dòng suy nghĩ đi về tận đâu. Nhưng rồi an bình chìm sâu vào giấc ngủ, bỏ mặc nỗi buồn ở đó.

Xem thêm: Thơ Tình Dành Cho Người Thứ Ba, Thơ Người Thứ 3 Trong Tình Yêu Hay Chọn Lọc 2020


Tôi thường ví nỗi buồn của mình như một vạt nắng. Trốn không được, bắt buộc bằng bí quyết này giỏi giải pháp không giống tôi đành chấp nhận nó như một người bạn, một thói quen nặng nề bỏ.

Có ai hiểu nỗi buồn của mình?

Liệu tất cả ai nghe được tiếng lòng trong lúc bản thân buồn giỏi không?


Chuyên mục: Công nghệ