Có những ngày buồn như con chó dại muốn kiếm đại đứa nào cắn chơi

     
Chúng ta, đã đi qua những năm mon của cuộc đời, đã ai oán vui đầy đủ điều, đã mất ngây thơ nữa rồi… Đôi dịp nghĩ cơ mà hơi nhói lòng. Trưởng thành và cứng cáp liệu bao gồm phải là 1 trong nỗi đau? nghĩ ngợi những hơn, hiểu biết nhiều hơn thế nữa liệu có phải là 1 trong hạnh phúc?
*

Có đều ngày cuộc sống đời thường giống như mong mỏi tát thẳng vào mặt bạn vậy. Tất cả đều quay lưng với mình. Y hệt như việc lấy chai nước cũng khiến bạn mệt mỏi nhọc. Rồi chỉ việc một tí không ưng ý cũng khiến bạn mệt mỏi mỏi, cũng khiến bản thân thấy bất lực. Bao hàm ngày như thế. Có những ngày mọi người lần lượt vứt đi. Rất nhiều chuyện buồn, không vui lần lượt đổ xuống đầu chúng ta cùng một lúc. Bạn mệt, bạn buồn, chúng ta đau lòng. Nhưng mà lại ko cho bản thân được phép khóc?

 

Đoạn âu sầu nhất của một cuộc tình, là khi chúng mình phần lớn biết tình cảm của chúng mình đang bị tiêu diệt dần, nhưng bọn chúng mình đã không còn muốn cố gắng vì nhau nữa. Chúng mình không thể hôn nhau, không còn ôm chặt và không còn nói gì nữa. Chúng mình dày vò nhau trong sự câm yên và bài toán trở về căn nhà ngày nào bọn chúng mình thuộc trang trí cũng trở thành thật cạnh tranh khăn.Bạn vẫn xem: gồm có ngày buồn

 


*

 

Rồi một ngày, chúng mình thuộc đứng trong tòa nhà đó, tối đèn. Bọn chúng mình ko khóc. Cùng cũng không gượng nhẹ vã.Bạn đã xem: gồm có ngày bi thiết như bé chó dại hy vọng kiếm đại đứa nào cắn chơi

 

Cách nhau một screen điện thoại, tất cả gạt tất cả lừa nhau thì có thể biết được sao? côn trùng quan hệ nào thì cũng vậy, bước đầu không khó-duy trì new khó.

Bạn đang xem: Có những ngày buồn như con chó dại muốn kiếm đại đứa nào cắn chơi

 

Và cánh cửa đó đóng lại. CHÚNG MÌNH KHÔNG KHÓC. Nhưng một phần linh hồn của chúng tôi đã chết - theo cách đau đớn nhất - vào trong ngày hôm đó.

 

Ừ thì chuyện vẫn xưa xưa

Cũng như tấm áo không vừa, tiếc nuối chi?

Ừ thì đang để tín đồ đi

Sao còn ngơ ngẩn mọi khi yếu ớt lòng?

Người ta buồn. bởi vì không giữ được năm tháng, lại càng ko thể gật đầu một ngày tuổi trẻ em cứ vậy trôi đi.

 

 


*

 

Mây rồi đã trôi, nước rồi đang chảy, fan rồi đang đến, đúng theo rồi vẫn tan. Nếu buộc phải đợi, chi bằng đừng trông ngóng thọ mau. 

Không có bước đầu thì sẽ không tồn tại kết thúc. Hồi ức luôn dừng lại ở lần đầu gặp gỡ nhau chứ không bị những phiền đau ngày sau nạp năng lượng mòn.

Xem thêm: Cách Sử Dụng Mp3 Cutter Joiner, Cách Cắt, Ghép File Mp3 Đơn Giản, Nhanh Chóng

 

Ai bảo rằng cây không buồn, không khóc. 

Đá không sầu, không nhớ thương ai. 

Cây không buồn, sao lá quà rơi rụng? 

Đá ko sầu, sao đá che rêu xanh…?

 

Cảm giác buồn hệt như bị khó thở vậy. Tất cả điều bị nghẹt thở sẽ cầm sức tìm cách để thở. Còn lúc buồn, mang đến thở cũng chẳng thiết nữa.

 

Thực sự nếu như anh không phải là nỗi buồn đẹp tuyệt vời nhất của em thì tốt quá, nếu ráng em có thể thoải mái nhớ nhung nhưng chẳng sợ nhức lòng…

 

Tình cảm cũng tương tự chiếc áo vậy,có tín đồ mặc bởi vì yêu thích,cũng có người mặc chẳng qua vì không thích thân trần.Nhưng gồm ai mặc một mẫu áo cả đời này hay sao?

Ngay khoảng chừng khắc được sản xuất ra,thứ nào cũng đều có vai trò,nếu không thể liên tục bên nhau nữa nghĩa là vai trò của chính bản thân mình cũng vẫn xong,nấn ná cách mấy cũng không đổi khác được gì.Rời đi,là chọn lọc khôn ngoan mà chế tạo hoá đang vạch sẵn đường đợi bạn.

 

Mọi kẻ cô độc hồ hết mang cho khách hàng một hình hài giả dối.

Rõ ràng là lạnh bị tiêu diệt trong mưa,cũng không chấp thuận mình không có bàn tay nào để nắm.Rõ ràng là mì gói cũng vừa hết ngày hôm qua nhưng có chết cũng không chính thức mình đang đói…

 


*

 

Cái cảm giác mất đi một người đặc biệt chẳng thoải mái chút nào. Nó như vụn vỡ vạc trong lòng, cứ nuốm mà âm ỉ. Ao ước quên cũng không xong, muốn kết thúc ra cũng không được. Cứ cầm mà dằn xé từng ngày.

 

Lời kết: Ở sườn lưng chừng tuổi trẻ, ngẫu nhiên ai trong chúng ta cũng đã có lần có đa số lúc thấy mình là 1 trong những nỗi đơn độc vô tận của vậy giới. Như một trong những buổi sáng ngày thu chợt thấy lỗi vô trong đời hoặc như một ngày mát mẻ rả rích âu sầu để thấy bản thân chẳng nằm trong về chỗ nào trên trái đất bên cạnh nỗi nhớ…