Lời ru của thầy

     

"Lời ru của thầy" của Đoàn Vị Thượng là trong số những bài thơ tốt về chủ đề “Thầy cô với mái trường”. Bởi giọng thơ lục bát nhẹ nhàng, đằm thắm, trường đoản cú ngữ, hình hình ảnh giản dị, lắng sâu, bài thơ là 1 trong những khúc ru đầy ắp yêu thương thương, ru em từ lúc cắp sách mang đến trường. Đó là lời ru xúc hễ của người thầy suốt cả quảng đời tận tụy cùng với nghề, với học viên thân yêu. Thầy ru em:“Bắt đầu mẫu tuổi lên ba”, lời ru của thầy là hành trang quan trọng thiếu, tiếp sức đến em bên trên những chặng đường đời. Đọc bài thơ này, có lẽ rằng không ai không ngoài xúc rượu cồn và độc nhất là những người dân từng làm cho nghề dạy dỗ học thì sự xúc đụng ấy thật rất khó có thể có thể miêu tả thành lời.Xưa nay, fan ta thường nói tới lời ru của bà, của chị em mà không nhiều ai nói tới “Lời ru của thầy”. Cũng dễ dàng nắm bắt bởi bà và người mẹ là “người thầy đầu tiên” ru em ngay trong khi em còn trong nôi. Tự lời ru ấy, em đã phệ lên. Rời vòng tay mẹ, em cho trường. Tự đây, ngày ngày thầy lại ru tiếp lời ru của mẹ: “Bắt đầu chiếc tuổi lên ba/ Thầy ru điệp khúc quê nhà đến em”. Thầy dạy dỗ em bài học kinh nghiệm đầu tiên đó là bài học về tình thân gia đình, yêu quê hương, đất nước, yêu từ ngọn cỏ nhành cây tới những trang sử oanh liệt của dân tộc: “Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm/ tình thương chẳng tất cả bậc thềm cuối đâu!”. Nên rồi, tình thân quê hương, giang sơn không khi nào là đủ và quan yếu đong đếm được. Câu thơ ẩn một triết lý thanh thanh về dòng điều tưởng chừng như hiển nhiên cơ mà rất đặc biệt mà ta rất dễ bỏ qua.Vẫn biết kiến thức thì bát ngát như biển cả lớn, nhưng hiểu biết của mọi cá nhân là hữu hạn. Con chữ dù linh diệu mang đến đâu cũng không thể mô tả hết được đầy đủ đa dạng, oái oăm của cuộc đời. Vả lại, trí tuệ ngây thơ, non nớt của em cũng không thể nào thu nhận hết được phần lớn cung bậc tự bể đời vô tận. Vậy nên, cùng với tình dịu dàng và trọng trách nghề nghiệp, thầy đem toàn bộ sự phát âm biết, lòng say đắm của mình, thổi bùng trong tim hồn em ngọn lửa về tình yêu cuộc sống, yêu nhỏ người, thắp lên đông đảo ước mơ, khát vọng:“Mong mang đến trọn mong mơ đầy của em”. Từ ước muốn ấy, thầy giữ hộ gắm bao tin yêu, hy vọng vào những kỹ năng thầy vẫn “gieo”, vào thân thương thầy sẽ gửi... Thầy đợi mong “Cái hoa vào lá, chiếc mầm trong cây”, các em được lớn lên bằng sự yêu thương thương, siêng chút, từ tình cảm và ánh nắng trí tuệ, vẫn trổ hoa, kết trái dưng đời.Trong bài xích thơ "Lời ru của thầy", câu chữ nào thì cũng chở nặng nề một tình thân bất tận. Nhưng chắc rằng hay nhất, nặng nề đầy tuyệt nhất là khổ thơ: “Mẹ ru em ngủ tròn đêm/ Thầy ru lúc mặt trời lên từng ngày/ trong em hạt chữ xếp dày/ Đừng quên bà bầu vẫn lo tí hon hạt cơm”. Nhì lời ru ngập cả yêu thương của người mẹ và của thầy vừa tiếp nối, vừa bổ sung cho nhau, đều dành cho em hầu như gì tốt đẹp nhất. Đêm đêm, lời ru của người mẹ đưa em vào giấc ngủ. Lúc mặt trời lên là lúc em cắp sách cho tới trường, lời ru của thầy nâng cách em đi. Hiểu rõ sâu xa những nhọc nhằn của mẹ, thầy luôn luôn dạy em về lòng biết ơn: “Trong em phân tử chữ xếp dày/ Đừng quên người mẹ vẫn lo nhỏ hạt cơm”. Trường đoản cú “hạt” được tái diễn một biện pháp đầy dụng ý. “Hạt chữ” có vẻ như trừu tượng, tuy thế “hạt cơm” lại rất nạm thể. Dùng mẫu trừu tượng để nói cái rõ ràng là cách vinh danh công ơn của mẹ. Nhị từ “lo gầy” đặt trước “hạt cơm” hợp lí để kể đến sự vất vả, lam bằng hữu của mẹ nuôi nhỏ và lo đến con ăn uống học bởi người? vơi nhàng mà sâu lắng, lời ru của thầy theo bước chân em cho trường cùng đọng lại vào em bao điều new mẻ, sâu lắng. Đó là hành trang nhằm em vững bước vào đời: “Từ trong vòm mát ngôi trường/ Xin lời ru được dẫn đường em đi”... Đó cũng là hy vọng, là mong muốn của thầy. Và từ lời ru đượm đà yêu tin của thầy, chắc chắn em sẽ tới được những chân trời mơ ước.Khổ thơ cuối lắng lại như 1 lời tự sự. Ta hiểu, cuộc đời thầy thiệt giản dị. Nụ cười của những em chính là niềm vui suốt cả quảng đời của thầy."Lời ru của thầy" là một tình yêu vừa tỉ mỉ, vừa rộng lớn lớn, giản dị và đơn giản mà sâu sắc của thầy đối với trò. Cũng hoàn toàn có thể hiểu đó là lời tri ân của các thế hệ học trò đối với thầy cô. Hiểu theo cách nào thì bài bác thơ cũng chính là khúc ru, là tình yêu vô tận về cuộc đời, tình người…

NGUYỄN THỊ BÌNH

Lời ru của thầy từng nghề gồm một lời ruDở hay thầy cũng chọn ru khúc này Lời ru của gió màu sắc mâyCon sông của bà mẹ đường cày của cha ban đầu cái tuổi lên baThầy ru điệp khúc quê nhà đến em yêu rồi cũng nhớ yêu thêmTình yêu thương chẳng bao gồm bậc thềm cuối đâu! Thầy ko ru đủ nghìn câuBiết bé chữ cũng đứng sau cuộc sống Tuổi thơ em bao gồm một thờiƯớc mơ thì rộng lớn như trời, nghìn năm Như ru ánh lửa vào hồnCái hoa trong lá, chiếc mầm vào cây Thầy ru hết cả mê sayMong mang lại trọn cầu mơ đầy của em. Chị em ru em ngủ tròn đêmThầy ru khi mặt trời lên từng ngày Trong em hạt chữ xếp dàyĐừng quên người mẹ vẫn lo nhỏ hạt cơm trắng Từ trong vòm non ngôi trườngXin lời ru được chỉ đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khiTuổi thơ lăn một vòng bi cho tới rồi!) Hẳn là thầy cũng già thôiHóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì cho dù phấn trắng bảng đenHành trang ấy đủ thầy mang theo mình.

ĐOÀN VỊ THƯỢNG


Bạn đang xem: Lời ru của thầy

tự khóa

Đọc các nhất


Xem thêm: Cách Kết Nối Tivi Samsung Với Loa Bluetooth, Cách Kết Nối Tivi Samsung Với Loa Ngoài

các em viết

Món quà bất thần


*

Cơ quan chủ quản: thức giấc ủy Hải Dương

Tổng Biên tập: Nguyễn Quý Trọng

qqlive| j88